Tuesday, January 26, 2010
Sunday, January 17, 2010
Saturday, January 16, 2010
Chuyện Trọng Thủy Thời Nay

Cộng Đồng Hải Ngoại và Những Con Ong Trong Tay Áo
Đỗ Văn Phúc
Cuộc đấu tranh giữa các thế lực Dân chủ Tự do chống bạo quyền Mafia Cộng sản Việt Nam đã chuyển qua giai đoạn quyết liệt, khi hàng ngàn, vạn đồng bào trong nước đã ý thức vai trò của mình mà anh dũng đứng lên đòi hỏi quyền lợi rất chính đáng đã bị bạo quyền tước đoạt từ hàng chục năm qua. Hải ngọai đã và đang làm hết sức mình để hỗ trợ; mong ước cuộc cách mạng dân chủ sẽ sớm thành.
Nhưng đồng thời với sự bang giao ngày càng chặt chẽ giữa Hoa Kỳ và VC (mà chủ yếu là do quyền lợi kinh tế và chính trị của Hoa Kỳ đối đầu với hiểm họa Trung Cộng), chúng ta đã thấy gần đây những kẻ trở cờ, nội tuyến đã công khai xuất đầu lộ diện, thách thức người Việt Quốc Gia. Từ Quận Cam, San Jose, Massachusetts đến nhiều thành phố Tiểu bang khắp nước Mỹ. Hiện tượng này là tất yếu khi các cơ hội tốt đã đến với những tên gián điệp, tay sai, trở cờ… Chúng nó đâu mà nhiều thế? Sao trước đây thì im re, mà nay vung vít thế. Có những kẻ đã ra mặt, nhưng cũng không thiếu những người còn âm thầm như những loại sleeping cells theo thuật ngữ tình báo.
Có Phải Ai Vượt Thoát Khỏi VN Đều Là Tị Nạn Chính Trị Không?
Chúng ta nên phân tích đúng đắn, đánh giá lại để nhận diện những phần tử mà từ lâu tưởng là bạn; nhưng thực tế không hề là đồng minh đồng chí của chúng ta.
Vì mục tiêu đấu tranh, chúng ta thường tạo ra ảo tưởng rằng tất cả những người vượt thoát ra khỏi Việt Nam đều là tị nạn chính trị. Chính những thuyền nhận trong các trại tị nạn Thái Lan, Hồng Kông, Philippines cũng tìm mọi lý lẽ để chứng minh rằng họ là thành phần tị nạn chính trị để được các phái đoàn phỏng vấn các nước cho đi định cư. Những cộng đồng Việt Nam hải ngoại cũng đấu tranh quyết liệt để cứu vớt đồng bào mình ra khỏi các trại tị nạn, cho dù đa số trong trại Hongkong xuất phát từ miền Bắc mà có rất nhiều gắn bó với chế độ Cộng Sản (Tại Canada đã xảy ra trường hợp một tập thể tị nạn từ Hong Kong đã tổ chức văn nghệ đầy màu sắc CS).
Khi những Việt hốt hoảng tranh đạp nhau để thoát ra khỏi Việt Nam những ngày biến động trước sau 30 tháng 4, năm 1975, cũng như hàng vạn thuyền nhân trong suốt hơn hai thập niên mà đã tạo ra “Thảm trạng Biển Đông”; ngay cả trong các chương trình đoàn tụ, chúng ta hẳn phải nhìn ra sự phức tạp trong sự phân loại dựa trên yếu tố chính trị.
Ngoài những thành viên có nhận thức chính trị về một cuộc chiến ý thức hệ, thì có rất nhiều người lựa chọn ra đi là vì không thể sống trong cuộc sống ngột ngạt, đói khổ, mất nhà, mất phương tiện sinh tồn (những ngày cuối cuộc chiến, có những làng ngư dân ven biển bơi thuyền ra biển tránh bom đạn, và được tàu Mỹ bốc hết). Sự lựa chọn giữa chín phần chết, một phần sống chưa hẳn là dựa trên nhận thức chính trị, mà chỉ vì sinh kế. Vì thế, một khi họ nhìn thấy cơ hội có thể làm ăn, kiếm tiền; họ sẽ không ngần ngại quay trở lại. Nhưng chỉ để làm ăn chứ không phải trở về sinh sống hẳn, vì họ cũng biết cuộc sống ở ngoại quốc sung sướng, an toàn hơn nhiều.
Đã Đến Lúc Đen Trắng Dần Dà Phân Minh
Chúng ta vô cùng hãnh diện khi thấy đại đa số người Việt tị nạn đến Hoa Kỳ đã từ con số không, hai bàn tay trắng; mà nay có những thành công đáng kể. Có người thành công về tài chánh, trở nên những triệu phú với những cơ ngơi bề thế; Có người thành công về danh vọng, đỗ đạt, làm rạng danh dân Việt. Những người không may mắn bằng thì ít ra cũng nuôi dạy con cái nên người, vươn lên trong xã hội mới. Nói chung tuyệt đại đa số người Việt đang được xếp vào hàng trung lưu của nước Mỹ. Đó là do khả năng tiềm tàng của một dân tộc có truyền thống hiếu học, cần cù và có tinh thần thăng tiến. Nhưng cũng phải nhận một lợi thế là đất nước Hoa Kỳ là một xứ sở của cơ hội. Cơ hội được ban phát đồng đều cho mọi người mà không hề có sự phân biệt chủng tộc, màu da, ngôn ngữ…
Tuy thế, lòng ham muốn của con người là vô hạn. Có một muốn trăm, có trăm muốn vạn. Biết bao nhiêu nghệ sĩ, trí thức, văn giới đã nổi tiếng ở Hoa Kỳ vẫn chưa hài lòng với số lượng người ái mộ vài ngàn, vài chục ngàn, trăm ngàn. Họ mò về Việt Nam trình diễn, in bán sách, tham gia những hoạt động văn học, nghệ thuật do CS chủ xướng để trước hết kiếm thêm tiền, nhưng có lẽ mục đích chính là được thêm hàng triệu người biết đến. Họ quên rằng việc làm của họ trong giai đoạn dân tộc đang đấu tranh giữa Thiện và Ác; là một sự hà hơi tiếp sức cho cái Ác; ru ngủ, lèo lái tinh thần người dân quốc nội vào một thế thụ động, an hưởng, có cái nhìn lệch lạc về chính nghĩa và gian tà. Một người bạn văn của tôi đã dùng tên tuổi của mình để viết bài biện minh cho thầy tu Nhất Hạnh về những việc ông ta làm gần đây ở Việt Nam; cũng chính ông nhà văn này đã đưa sách của mình về VN in và phát hành sau khi lược bỏ những đoạn chống Cộng mà ông viết trước đây để lấy lòng cộng đồng tị nạn..
Chúng ta không trách cứ những người này. Về phương diện pháp luật, họ có quyền làm ăn, kiếm tiền, kiếm danh dù ở bất cứ nơi đâu, miễn là chánh đáng. Chỉ trên phương diện đạo đức, chính trị của những người Quốc gia chống Cộng, chúng ta buộc phải đánh giá họ nếu như việc làm của họ góp phần to điểm cho chế độ CS hay đi ngược lại công cuộc đấu tranh của chúng ta. Nhưng ngay trong anh em chúng ta, khi còn nằm trong bàn tay CS trong các trại tù, cũng đã có những người hân hoan lao động hăng say mỗi khi bọn cai tù nới lỏng một chút kiềm chế, khủng bố. Thì trách chi những người dân tầm thường không hề có một ý thức chính trị Quốc Cộng nào.
Gần đây, bọn đầu nậu đã tổ chức liên tiếp những chương trình văn nghệ với các nghệ sĩ từ Việt Nam qua. Làm đến đâu, bị cộng đồng phản đối đến đó. Và đa phần là chúng thất bại. Nhưng một khi còn có người sẵn sàng bỏ tiền mua vé đi xem, thì dù lời hay lỗ, bọn đầu nậu sẽ còn manh nha tổ chức tiếp. Và vì đây là một phần trong Nghị quyết 36, của Việt Cộng, chuyện lời lỗ đã được tính toán cả rồi. Trong công tác tuyên vận, Việt Cộng luôn luôn rất hậu hỉ. Chúng ta cũng không nên ngạc nhiên khi thấy những chương trình này cũng hấp dẫn được một số lượng khán giả đã bất chấp sự thuyết phục của Cộng Đồng về tính chất tuyên vận của các chương trình văn nghệ đó. Họ là ai? Nếu không phải là những người tị nạn kinh tế và một phần những người mới đến Hoa Kỳ theo các chương trình đoàn tụ, vợ chồng mới cưới… Hoặc họ là những người dễ tính, không có quan điểm chính trị; hoặc họ là những người sinh ra lớn lên trong chế độ CS, đã quá quen thuộc với lời ca tiếng nhạc trong xã hội CSVN.
Vấn đề đáng nói, và phải nói ở đây là những người đang đu dây hai hàng.
Họ là những người hăng hái tham gia vào các công tác của cộng đồng từ nhiều năm, đã tạo ra uy tín không những trong cộng đồng mà còn với các giới chức, doanh nghiệp Hoa Kỳ. Đùng một cái, người ta phát giác biết họ có những cơ sở làm ăn bề thế bên Việt Nam, có những quan hệ với nhiều giới chức cao cấp của CS. Có người từng hướng dẫn những lãnh tụ cao cấp của CS tham quan các doanh nghiệp địa phương hay tháp tùng trong các phái đoàn cao cấp Hoa Kỳ đến Việt Nam để làm môi giới. Có người đang từ một doanh gia bình thường, chủ một cơ sở nhỏ, tự nhiên phất lên có trong tay vài ba công ty lớn với doanh số phải đến hàng triệu, chục triệu đô la. Người dễ tính nhất cũng phải đặt câu hỏi về số tiền đầu tư kếch xù này. Liệu có phải là một cuộc rửa tiền cho bọn cán bộ CS tham nhũng không? Hay là tiền CS trả công trước cho những hoạt động khuynh đảo cộng đồng khi có điều kiện về sau? Về tuyên vận, ngoại giao, khủng bố, bọn CS có những ngân sách rất dồi dào.
Những người lớn tuổi, dày dạn kinh nghiệm sẽ không thể chấp thuận một giải thích nào về sự việc một người vừa làm ăn với địch, mà lại vừa tham gia những hoạt động có tính cách chống lại kẻ địch đó. Nhất là khi kẻ địch đó là Cộng sản Việt Nam, mà quá khứ cũng như hiện tại đã chứng minh sự kỳ thị, thù hận trong lòng họ đối với những người không theo họ. Ngay những người thân Cộng như Nguyễn Đình Hoan, Trần Trường (US), Trịnh Vĩnh Bình (Hoà Lan)… về VN đầu tư giúp CS xây dựng, mở mang kinh tế, giáo dục còn bị chúng cho vào tù, cướp đoạt tài sản. Thì việc những doanh gia hoạt động Cộng Đồng mà được yên ổn làm ăn lớn tại VN phải có những gì rất bí ẩn, nguy hiểm mà chúng ta cần tìm hiểu và cảnh giác
Chúng ta từng bị nội tuyến bởi Huỳnh Văn Trọng, Vũ Ngọc Nhạ, Phạm Ngọc Thảo. Đó là những bài học phải thuộc.
Nõ thần có sức mạnh vạn năng đến đâu, thành Cổ Loa có kiên cố đến đâu; cũng không nguy hiểm bằng những lời đường mật mà Trọng Thủy rót bên tai nàng Mỵ Châu. Xin hãy luôn nhớ lời thần Kim Quy khi vua An Dương Vương – thua trận đang trên đường tị đào và bị địch đuổi riết - ngước mặt lên trời than thở cho sự suy vong.
“Kẻ thù đang ngồi sau lưng nhà ngươi đó!”.
Wednesday, January 13, 2010
Bài Thơ Tình Yêu

Bên nợ tình thâm, bên nợ giang san
Bên đồi ai oán, bên rừng đa đoan
Tiễn đưa bóng chàng……..
Chín con long thật lớn sẽ đem tin tới nàng,
Dấn buớc tang bồng về nơi phố thị
Người đi trong cuộc chiến buồn,
Ngày đi nước mắt , về ngàn vinh quang.
Xe hoa đem đến đón nàng,
Về dinh mở hội khoa đăng rỡ ràng
Tháng năm dẫu có xóa nhòa
Núi sông duyên thắm nồng nàn uyên ương
Chàng đi năm tháng chưa quên
Cố hương mỹ nữ tình duyên trao chàng
Núi non lưu luyến tấc lòng
Nghìn năm vẫn sống một lòng thủy chung
Đưa người ta không đưa sang sông
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng
Lung lay bóng nguyệt nghe tiếng trống
Tràng thành chìm đắm lửa binh đao
Khách Má hồng nên nỗi truân chuyên
Tiễn bạn khóc thầm lần thứ mấy?
Nghe tiếng sóng giận mình chẳng còn ai?
Bên Man Khê là bến Tiêu Tương
Vạn lý Quan san không xa lắm
Ly biệt chẳng ngóng chẳng đợi chờ
Tiễn bạn về chốn xa xăm đó
Ly khách đường xa chân đã mỏi
Cạn chén ly bôi tình tiễn đưa?
Tuesday, January 12, 2010
Tất Niên 10B72

DEM GAY QUY CAY MUA XUAN THUONG PHE BINH KHOA 10B/72 SVSQTB DONG DE
Ngay va gio:
Dia Diem:
Gia ung ho $25 cho moi phan an
Tran Anh Tuan 766
Thursday, January 7, 2010
Wednesday, January 6, 2010
Sunday, January 3, 2010
Tuesday, December 22, 2009
Sunday, December 20, 2009
Wednesday, November 11, 2009
Veterans Day / Vinh Danh Cựu Chiến Binh

Nhân ngày Veterans Day cháu trai của SVSQ/K10B72 Trần Chí Thiện Tâm hiện đang học tại Trường Garden Grove Highschool , California USA đã đứng lên phát biểu "Vinh Danh ông Nội và Bố là cựu Quân Nhân QLVNCH" trước sự chứng kiến của thầy cô và các bạn trong lớp học
em cũng cho biết thêm về lòng tri ân của em đối với tất cả cựu chiến binh trên thế giới đã chiến đấu để bảo vệ Tự Do, em rất hãnh diện Ông Nội và Bố đã chiến đấu trong cuộc chiến và traĩ qua nhiều năm tù ải sau cuộc chiến Việt Nam.

11 November
As many of you may know, Veterans Day was originally called Armistice Day and has its roots with the ending of World War 1. In 1918, on the eleventh hour of the eleventh day in the eleventh month, after four years of bitter war, an armistice was signed and the "war to end all wars" was over.
But the lasting peace envisioned by our fathers, grandfathers and great-grandfathers was short-lived, and in the 82 years since the trenches were abandoned on the battlefields of Europe, the United States has been engaged in four more wars and numerous conflicts.
As we commemorate Veterans Day, we gratefully recognize the hardships and sacrifices made by the millions of men and women who have served our great country in wartime and in peacetime. Today we pay tribute to our veterans, whose patriotism has contributed so much to the cause of world peace and the preservation of our American way of life. They have faced the perils 'Is of an uncertain world with the certainty that they may be called upon to risk their lives for an ideal they held so dear. And that ideal is what we know as freedom. Those who have seen the dead and wounded, the mud and the misery, the suffering and the sacrifice of war, and those who have given their loved ones in mortal conflict, know full well that "freedom is not free."
Today, as many of us question those considered heroes by our youth, we know that within our American society there is a group of heroes, selfless men and women, who gave in wartime and peacetime, so we may enjoy the freedom that we live each day. Those men and women are our veterans.
Our World War 11 veterans are all part of a generation from which we take inspiration. They won the war, they planned for peace, and they led our country through the second half of the 20th Century. Without their subordination to the common good, our world would be radically different today.
For those in World War II, innocent years of love and adventure were substituted with years of fighting throughout North Africa, Europe and the island hopping campaigns of the Pacific. They returned home after a World War and began where their lives had ended years before. "As they now reach the twilight of their adventurous and productive lives, they remain for the most part, exceptionally modest," as Tom Brokaw wrote in his book, "The Greatest Generation." "They have so many stories to tell, stories that in many cases they have never told before, because in a deep sense they did not think that what they were doing was that special, because everyone else was doing it."
Mr. Brokaw's insight has reminded me of a story about a Navy Corpsman, or medic in Army terms, by the name of John Bradley. I believe he epitomizes the great contribution and modesty of our American veterans. John Bradley was one of the six flag raisers atop Mount Suribachi on the island of Iwo Jima during World War 11. He was not only a flag raiser, forever immortalized by the world-renowned picture taken by Joe Rosenthal, but he was also a hero in his own right. He was awarded the Navy Cross - our nation's second highest award for heroism - for risking his life to save a United States Marine. His son James Bradley writes an unforgettable clu-onicle of the legacy of the six men who raised the flag on Iwo Jima in his book titled "Flags of Our Fathers." Perhaps the greatest tribute to his father was a description of his Dad's reluctance to speak of the flag raising. In fact, there was never a picture of the famous flag-raising to be found in the Bradley home. If asked about the action atop Mount Suribachi by his son, John Bradley's response was always short and simple and he would quickly change the subject. It was only after John Bradley's death in 1994 that his family found closed cardboard boxes in a dark office closet with any memorabilia about the war at all. You see, John Bradley's response to his young son's interest in his belief that his Dad was a hero was merely, "The real heroes of Iwo Jima are the guys who did not come back." Yes, John Bradley is an ideal example of the nature of our veterans from each generation. Selfless and modest men and women who have understood the price of freedom and whose respect for those who made the ultimate sacrifice far exceeds any consideration they may have had of their own contributions.
As we take inspiration from the achievements of those veterans who participated in the Second World War, what about the contribution of those who fought in the Korean War - The Forgotten War. I had the privilege in September to participate in Korean War commemorative events at Pusan and Inchon, Korea, as this is the 50 anniversary of that conflict. How many of us are aware that the North Korean attack into South Korea was the first major test of communism against democracy following World War 11. If the efforts of our veterans had failed, how different would our world have been over the past fifty years.
Did you know that America was significantly downsizing its Armed Forces following the end of World War 11 and it was a minimally trained American occupation force in Japan that was initially thrown into battle to blunt the attack of determined and overwhelmingly superior communist North Korean forces. Brave young Americans fought and died to preserve freedom in South Korea. They fought a stand-or-die defense, against overwhelming odds, within a small enclave of land in the southeast part of Korea called the Pusan perimeter. This was done to buy time for reinforcements to arrive and for training to be conducted. They held their position and subsequently conducted a breakout in conjunction with a daring amphibious landing at Inchon that resulted in the disruption of the enemy rear, led to the liberation of Seoul and the ultimate expulsion of North Korean forces from South Korea. This war was waged for nearly three years by brave men and women who did not hesitate to answer the call of our country to defend the freedom of the people of South Korea and, in so doing, announced to the tyrants of the world that freedom was still worth fighting for.
And then we have the Vietnam War. A war that again found America's treasure - its young men - fighting in a distant land in the name of freedom. Brave men and women, who again answered the call of our country to fight for an ideal. A war that became filled with controversy - controversy at home - but there was no room for controversy for those brave Americans in the midst of fighting in the rice paddies and the countryside of South Vietnam. We paid dearly in the name of freedom with 58,000 American lives - brave Americans who were willing to risk and sacrifice their lives in the name of freedom. Regardless of the controversy of that war, the individual soldier, sailor, airman and Marine served from a sense of duty to this country. To this day, nearly 30 years later, it has been the ties amongst the individual service members and their loyalty to their units and each other that keeps the memory of their service to our country alive.
In my previous assignment, as the Commanding General, Marine Corps Recruit Depot, Parris Island, South Carolina, I had the unique opportunity to visit with many of the veterans groups who would hold reunions at the Depot. Veteran groups would visit Parris Island because it is where hundreds of thousands of Marines have completed recruit training and marched across the parade deck to serve in our wartime and peacetime Marine Corps. One particular unit, the I" Battalion, gth Marine Regiment known as the "Walking Dead" due to the large number of casualties during the Vietnam War characterizes the spirit of all veterans. Each year they hold a national gathering, and members of the unit from all over the country attend. I noted the friendships between unit members and their families which had lasted throughout the years and the camaraderie and sheer pleasure of each other's company they enjoyed. I was especially moved when the socializing ceased and a wooden ammunition box was carried forward that contained the names of their six hundred and three fallen comrades who had made the ultimate sacrifice in Vietnam. Heartfelt comments were made in their memory. Marines/fellow Americans that will never be forgotten as long as any of their fellow Marines live. The solemnity in that room, the emotion of that moment, the consoling of sobbing men by each other, spoke to their service to our country and their love of each other. This is the spirit and undying loyalty of our American veteran.
And then the Gulf War where thousands upon thousands of US servicemen and women were deployed to Southwest Asia and thousands more at bases throughout the world supporting the effort to again fight tyranny and to restore freedom. A war titled "The I 00 Hour War" yet regardless of its duration, its uncertainty at the outset caused every US service person to experience the same anxiety and coming to peace with one's self and one's God that has confronted every other serviceman in every other generation.
And we have had many other conflicts within the past years. Lebanon, Grenada, Panama, Somalia, Haiti, Bosnia, Kosovo, and now the USS Cole, all have challenged the fortitude and commitment of the American serviceman and woman and their determination to uphold freedom and to preserve our American way of life.
Within each generation, you can see that we have had young, inexperienced Americans who became tough and capable soldiers, airmen, sailors, coastguardsmen and Marines, They became veterans. This is our day to honor all veterans - to remember those who have made the ultimate sacrifice and to pay tribute to those who have served honorably in peacetime and wartime and contributed so much to the freedom we and others enjoy throughout the world today. They are all brave men and women, who have been willing to selflessly serve their country in the name of freedom.
As I close my remarks today, I am reminded of our national anthem. The verses that we hear many times in a lifetime, yet pass idly by without great meaning. The last verse strikes me as capturing the spirit of Veterans Day and the unequaled contributions our veterans, throughout each generation, have made to this great country of ours. To our veterans, this verse is a tribute to you. "Oh say does that Star-Spangled Banner yet wave, over the land of the free and the home of the brave!"
Ladies and gentlemen, America has truly remained the land of the free, because it is the home of the brave ... our veterans!
Thank you.
BGen James R. Battaglini
Deputy Commanding General
I Marine Expeditionary Force
Box 555300
Camp Pendleton CA 92055-5300












